HOME 07KT2

ĐƯA MỌI NGƯỜI ĐẾN GẦN NHAU HƠN
 
Trang ChínhINDEXGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chuyện tình của Hanah_ke0b0ng ( Chuyện Dài Kỳ ) rất hay

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
hanah_ke0b0ng
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Nữ Tổng số bài gửi : 61
Age : 29
Đến từ : Xứ sở kẹo ngọt
Registration date : 10/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình của Hanah_ke0b0ng ( Chuyện Dài Kỳ ) rất hay   Sat Sep 20, 2008 11:03 pm

Tôi ngồi trên xe mà lòng như nhảy lên vì sung sướng,tôi sắp được gặp anh,sắp được ở trong vòng tay ấm áp của anh.Tôi vui mừng như đứa trẻ khi được ai đó cho quà.Tôi gọi điện cho anh nhiều lần để báo tin tôi về,nhưng ko lần nào tôi gặp được anh.Tôi gọi điện cho vài người bạn thân của anh thì cũng chỉ nhận được những câu trả lời ko rõ ràng.Hình như có chuyện gì mà họ ko muốn cho tôi bít.Tôi về đã được 3 ngày nhưng ko thể nào gặp được anh,tôi lo lắng ko bít có chuyện gì xảy đến với anh hay ko?:-/Chợt chuông điện thoại của tôi reo lên,tôi vội vàng nhấc máy,ko phải anh,mà đứa bạn thân của tôi ở quê.Nó gọi hỏi tôi chia tay với anh có buồn ko?Tôi bật cười khi nghe câu hỏi đó, đối với tôi nó thật ngớ ngẩn,tôi nói với nó:”bọn tao đã chia tay đâu mà đau với chẳng khổ”.Nó im lặng hồi lâu rồi nói tiếp:”Tao nói mày nghe chuyện này,có gì mày hỏi lại ảnh nha,tao thấy tối nào ảnh javascript:emoticonp('nghi')cũng xuống nhà nhỏ nào đó gần nhà thờ chơi,tao thấy tụi nó thân lắm,tao nghe mấy đứa bạn nhỏ đó nói là nó đang quen người yêu của mày đó”.Tôi cúp máy mà tim như thắt lạSad(,tôi chộp điện thoại và gọi vào số nhà anh,ko có ai trả lời,tôi gọi cho bạn anh,cũng là bạn thân của tôi,câu trả lời tôi nhận được là sự im lặng.Tôi như người điên chạy đi khắp nơi tìm anh nhưng ko gặp,em trai anh nói anh đi làm tới cuối tuần mới về.Tôi cố nén lòng chờ anh nhưng sao tim tôi lại cứ nhói lên thế kia.Cuối cùng tôi cũng gặp được anh,tôi chưa kịp hỏi gì thì anh đã ôm chặt tôi vào lòng,tự nhiên tôi thấy mình thật ngốc vì nghe lời đồn của nhỏ bạn:D.Suốt buổi đi chơi tôi ko hỏi anh về chuyện đó,tôi sợ anh sẽ giận vì tôi ko tin anh,tôi cũng sợ nếu như anh thừa nhận chuyện đó là có thật.Tôi đã nghĩ,nếu thật có chuyện đó thì chắc anh sẽ sớm nói cho tôi bít,tại sao anh ko nói.Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.Sau ngày đó gặp anh,tôi và anh vẫn gặp nhau thường xuyên ở quán nước gần nhà.Một lần vô tình tôi đi chơi với bạn và hình như tôi trông thấy anh với ai đó.Tôi ngừng xe và cố nhìn rõ xem có phải anh đang ngồi ở đó ko?Tôi như ko tin vào mắt mình,anh,anh ngồi đó và trong tay anh là bàn tay của 1 người khác,ko,nói đúng hơn là của 1 cô bé.Tôi trở về nhà với hàng ngàn câu hỏi:”tại sao,tại sao,tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy,anh,người tôi yêu lại có thể lừa dối tôi 1 cách trắng trợn đến thế sao.Vài tháng ko gặp mà người ta có thể thay đổi đến thế sao”.Tôi ko thể chấp nhận chuyện đó lại xảy đến với mình,tình yêu và lòng tin của tôi đối với anh bao nhiêu lâu nay lại có thể sụp đổ 1 cách nhanh chóng thế hay sao.Tôi khóc,khóc rất nhiều,tôi ko nghe điện thoại của anh,tôi cũng ko gặp anh,tôi ko muốn gặp bất cứ ai,tôi như thấy mình bị cả thế gian này phản bội.Nhất là anh,tôi sẽ khiến anh phải trả giá cho những gì anh đã gây ra cho tôi.Tôi ghét cái cảm giác bị phản bội,và tôi sẽ làm mọi cách để anh phải hối hận vì những gì đã gây ra cho tôi.Tôi ko bít đã nghe ai đó nói rằng:”Sự trả thù của người con gái bị phản bội,nỗi hận thù khi quá yêu 1 ai đó mà bị ruồng bỏ,nó còn đáng sợ hơn khi bạn phải giáp mặt với thần chết.”
oanhnhau
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hanah_keobong
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1


Tổng số bài gửi : 1
Registration date : 11/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình của Hanah_ke0b0ng ( Chuyện Dài Kỳ ) rất hay   Sat Oct 11, 2008 11:08 am

Tôi bắt đầu điều tra về người mà anh đang quen lén sau lưng
tôi, đó chỉ là 1 cô bé học lớp 11,có cái tên cũng khá đẹp,Trúc Linh,cô bé nhìn
cũng dễ thương và hình như rất ngây thơ.Không hiểu sao khi nhìn thấy cô bé tôi
ko hề thấy ghét mà hình như là tôi rất có cảm tình.Hình như tôi thấy lại hình ảnh
của chính mình 3 năm về trước.Nhìn cô bé mặc áo dài thướt tha,vui vẻ trò chuyện
với bạn bè,tôi thầm mỉm cười lúc nào ko bít.Sau 1 hồi lâu quan sát,tôi và 1 vài
người bạn nữ,cả bạn nam nữa liền đi vào căn tin trường, đây cũng là ngôi trường
mà tôi đã học.Bác bán căn tin ko lạ gì chúng tôi,bác cười rồi hỏi thăm xem giờ
chúng tôi học hành thế nào,chúng tôi cũng hỏi thăm bác rùi kêu nước uống,cô bé đó
ngồi cách chúng tôi ko xa cho lắm.Khi thấy chúng tôi có vẻ nhìn cô bé 1 cách tò
mò,1 số người bạn của cô bé nhận ra tôi nên nói nhỏ gì đó với cô bé.Cô bé vội vàng
đứng dậy rồi nhanh chóng rời khỏi đó.Thì ra là mấy người bạn của cô bé tưởng tôi
đi đánh ghen nên vội nói cô bé tránh đi chỗ khác. Điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa
chính là sự xuất hiện của anh ngay sau đó.Tôi thấy anh đứng đợi ngoài cổng trường
rồi cô bé ôm cặp bước ra ngồi sau xe anh.Tim tôi như bị ngàn con dao cứa vào rỉ
máu,anh chở cô bé ngang qua chúng tôi như ko nhìn thấy.Tôi muốn khóc,thật sự muốn
khóc,tôi để lại đám bạn sau lưng,lấy xe chạy tới nhà 1 người bạn, đó là người bạn
thân của tôi và anh,chúng tôi luôn đi chung với nhau,và chỉ có người bạn này hiểu
rõ chuyện giữa chúng tôi.Vừa tới nơi là tôi ko thể kiềm được nước mắt,những giọt
nước mắt của sự đau khổ và tuyệt vọng.Bạn để cho tôi khóc,bạn chỉ im lặng ko nói
gì,tôi giận bạn sao ko nói cho tôi bít sớm chuyện này,giận bạn sao chỉ im lặng
thế.Bạn nhìn tôi thật lâu rồi nói:”Mình bít chuyện nhưng ko bít mở lời nói với
bạn thế nào,ban đầu mình tưởng 2 người đó chỉ đùa vui thế thôi,ai ngờ giờ họ lại
thân thiết đến thế,mình cũng đã cảnh báo cậu ta,nhưng cậu ta chỉ lờ đi mà thôi,mình
thật sự bất lực,bạn tha lỗi cho mình nha”.Lúc này tôi đã lấy lại bĩnh tĩnh,nghe
bạn nói sao tôi lại càng ghét anh hơn.Tại sao anh lai có thể hành động như vậy
chứ.Cuộc trò chuyện của chúng tôi bị gián đoạn vì có tiếng xe đi vào nhà bạn.Trời,là
anh,và cả cô bé đó nữa,sao ông trời lại trêu chọc tôi như thế chứ,bạn nói tôi vào
nhà rửa mặt rồi hãy ra nói chuyện nếu muốn.Tôi như người mất hồn,làm theo những
gì bạn nói như 1 cái máy.Khi tôi đi ra,cô bé nhìn tôi sợ sệt rồi lên xe đòi về,bạn
kêu anh giữ lại nhưng anh ko làm thế,anh gật đầu để cô bé về,tôi chỉ nhìn mà ko
nói lời nào.Tôi đứng lặng nhìn anh như chờ 1 câu giải thích,nhưng tất cả chỉ là
sự im lặng.Tôi chào bạn rồi lấy xe ra về,anh chạy lại dắt xe giùm tôi,sự giận hờn
trong tôi đã khiến tôi đẩy tay anh ra,tôi ko nói gì mà cứ thế ra về.Tôi đau, đau
thật sự,tại sao người ta có thể thay đổi nhanh chóng đến vậy,tim tôi như ko đập
nữa,tôi cảm thấy khó thở quá,tôi nén chặt lồng ngực mình như nó đang muốn nổ
tung ra vậy,và rồi nước mắt tôi cứ thế chạy dài,tôi khóc rồi ngủ lúc nào ko
hay.Sáng ngày hôm sau tôi tỉnh dậy,chỉ mong mọi chuyện đã xảy ra chỉ là cơn ác
mộng.Chủ nhật mấy người bạn tôi tổ chức đi chơi,trong đó có cả anh và vài người
bạn của tôi,1 số người anh ko hề quen biết,nhưng tất cả đều là bạn của tôi,mọi
người tổ chức đi chơi vì ngày mai tôi trở lại tp,tôi đi trước dự định và nghĩ mình
sẽ ko về lại nơi này nữa,nơi đã làm tôi đau đớn vô cùng,nơi đã cướp đi của tôi
tình yêu đầu đời và là nơi có anh hiện dịên,tôi sẽ xa anh 1 thời gian thật dài,tôi
sẽ quên anh.Thời gian chính là liều thuốc hiệu quả nhất để chữa lành các vết thương.Chúng
tôi vẫn thường hay nói với nhau rằng:”thời gian để bạn quên đi 1 người sẽ gấp 2
lần thời gian mà bạn biết và yêu thương người đó”.Nếu điều đó là thật,tôi sẽ mất
cả đời để quên anh,vì tôi biết tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều.Nhưng nỗi đau anh
gây ra cho tôi đã làm tôi hành động sai trái,tôi đã gây ra 1 vết thương cho người
khác và tôi đã rất hối hận vì điều này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chuyện tình của Hanah_ke0b0ng ( Chuyện Dài Kỳ ) rất hay
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HOME 07KT2 :: Căng tin :: Cảm xúc, tâm sự-
Chuyển đến